Chuyện xưa người khách. Vũ Nguyên Bảo

CHUYỆN XƯA

NGƯỜI KHÁCH

VŨ NGUYÊN BẢO

alt src=http://nguyenuyenthu.vnweblogs.com/gallery/10044/354040-Baidua.jpg

Mùa hạ năm ấy tôi còn nhỏ. Khách đến tôi thường đi rót nước mời khách xong đứng lảng vảng phía trước sân nhà gần đó để có ai sai gì thì làm. Lần đó khách là một người đàn ông ở xa tít ở mãi tận cực Nam Trung Bộ. Đó là người quen trong làng là bạn của cha tôi hồi còn nhỏ. Qua câu chuyện của hai người tôi loáng thoáng nghe lúc được lúc mất nhưng cái ý chính tôi còn nhớ mãi cho đến bây giờ dù những người tâm sự hôm đó nay không ai còn nữa.

Khi người khách đó còn để chỏm thì bọn trẻ con trong làng thường hay tụ tập thành từng xóm để chơi chung với những trò chơi tuổi nhỏ. Có những trò trơi rất vui thể hiện sự thông minh nhanh nhẹn của bọn trẻ như trò chơi đánh giặc giả trong những đêm trăng ngày hè. Bấy giờ trời thường nắng nóng không ngủ sớm được. Vả lại học sinh cũng đâu còn vướng bận việc học hành gì nữa vì đang nghỉ hè. Trong xóm có một cô bé nhỏ nhắn xinh xinh nhỏ hơn anh khách một vài tuổi gì đó và học sau anh mấy năm. Cô bé có đôi mắt đen tròn xoe lúng la lúng liếng rất dễ thương. Cái miệng cô bé nhỏ và hình như luôn nở nụ cười. Nụ cười cô bé đẹp làm sao! Nó xinh xắn như đoá hoa hồng nhỏ cài lên khuôn mặt trái xoan đầy đặn. Cô bé rất lanh lợi và hay thương người. Có lần để che chở em vì em bị lỗi cô bé đã lấy thân mình đón lấy những lằn roi cho đứa em tội nghiệp của mình đang sợ run bắn người. Khi lớn lên cô bé hay giúp những người hoạn nạn khó khăn cần có sự giúp đỡ. Cô bé đặc biệt làm gì cũng nhanh cả việc ăn uống cũng thế. Hồi nhỏ mẹ cô bé cũng đã nói đùa rằng những người ăn nhanh thường lớn lên không giàu có lắm. Thực ra việc đó không đúng bởi sau này cô bé không phải như mẹ cô nói. Nhưng có điều này là đúng: do làm cái gì cũng nhanh hơn mọi người nên cô có thời giờ giúp đỡ kẻ khác xung quanh. Đôi khi sự giúp đỡ người nhưng lại nhận cái thiệt thòi về cho mình.

Thuở bình yên tại làng quê đã không còn nữa khi giặc Pháp trở lại xâm lược Việt Nam và cuộc chiến đấu sống còn để bảo vệ mảnh đất thiêng liêng của Tổ quốc lại bắt đầu. Bọn trẻ trong làng đã phải tản cư qua vùng tự do theo cha mẹ chúng. Và cuộc chia tay của anh khách với xóm làng cũng đã xảy ra và trở thành người lưu lạc phương xa không biết bao giờ trở lại. Cuộc kháng chiến chống Pháp đã kết thúc và thắng lợi thuộc về nhân dân Việt Nam. Quê hương đã trở lại yên bình người dân về sống với mảnh vườn đám ruộng bao đời cha ông để lại. Nhưng qua những lần tản cư một bộ phận không thấy trở về do đạn lạc bom rơi đã ngã xuống trên những nẻo đường máu lửa mà kẻ thù đã gieo rắc. Một số khác do mưu sinh đã không về trở lại cố hương. Những đứa trẻ ngày xưa đã thiếu vắng bạn bè và phải bỏ lại những kỷ niệm đẹp tươi của một thời niên thiếu.

Đến khi người khách tìm về cố hương tìm gặp bà con bạn bè thăm hỏi thì cô bé ngày xưa đã không còn ở đây nữa mà đi lưu lạc phương nào.

Người khách tâm sự với cha tôi hồi lâu và như những thước phim đã quay lại một khoảng trời ở quê hương tôi.

Tôi còn nhớ buổi chiều hôm đó là một buổi chiều mùa hè rất đẹp. Những cơn gió nồm từ hướng đông nam thổi lại mát rượi và trên bầu trời trong xanh có một vài đám mây trắng đuổi nhau trên đó. Tôi nghe có tiếng chim hót trong vòm lá của cây mít cao nghêu ở phía sau vườn. Đáng lý giữa khung cảnh thiên nhiên đẹp như thế thì vui mới phải nhưng đằng này tôi thật sự cảm thấy hơi buồn vì câu chuyện của ông khách đến thăm kể ra. Nhưng nỗi buồn trong tôi lại chóng vánh trôi đi theo những áng mây tuyệt vời tung tăng trên bầu trời mùa hạ.

Sau này tôi được nghe kể tiếp câu chuyện của ngươì khách ngày xưa thông qua một cụ già ở quê khi tôi về dự lễ cúng từ đường dịp tiết Thanh minh.

Sau lần về thăm quê mà tôi biết đó người khách có dịp ghé vào Sài Gòn làm ăn và bỗng dưng gặp lại người con gái năm xưa. Bấy giờ chuyện đời đã khác người ấy đã lập gia đình. Nhưng từ giây phút ấy người khách lại mê mẩn giọng nói và đặc biệt là tiếng hát ngọt ngào của cô gái năm xưa. Và nghe nói có đôi ba lần ngưòi khách ấy đã trở về thăm lại quê hương. Những lần đó người khách ấy có đến chòm xóm cũ nơi cô bé ngày xưa đã sống thời thơ ấu như để tìm lại những kỷ niệm lóng lánh như pha lê của ngày nào đã bị thời gian làm vỡ vụn. Có lẽ người khách muốn tìm lại hình ảnh ngày xưa của cô bé và xâu chuỗi với những hình ảnh sau này của cô ấy để tạo một hình ảnh đẹp trong tâm tưởng của riêng mình.Nghe đâu trong lần cuối về lại quê hương người khách đã để quên lại một tập nhật ký mà trang cuối cùng là những dòng thơ ngậm ngùi liên quan đến cô gái ngày xưa…!

 

V.N.B.